Showing posts with label SỐNG ĐẸP. Show all posts
Showing posts with label SỐNG ĐẸP. Show all posts

Tuesday, May 1, 2007

12 Bí Quyết Để Có Hạnh Phúc

Cách đây hơn 100 năm, nhà văn Robert Louis Stevenson đã đưa ra những bí quyết sau đây để duy trì được thái độ tích cực. Và giờ đây chúng vẫn tiếp tục được áp dụng.

1. Hạnh phúc hay không là do bạn quyết định. Học cách tìm những niềm vui trong những điều đơn giản.

2. Biến đổi được hoàn cảnh của bạn. Không ai sở hữu mọi thứ, và mọi người đều phải trải qua những niềm vui hòa lẫn nỗi buồn trong cuộc sống. Bí kíp ở đây chính là biến cho nụ cười “nặng ký” hơn nước mắt.

3. Đừng quá quan trọng hóa vấn đề. Đừng áy náy rằng bạn đã tìm cách tránh được rủi ro nhưng nó lại xảy ra với người khác.

4. Bạn không thể làm hài lòng tất cả mọi người. Do đó đừng để những lời chỉ trích phê bình khiến bạn buồn lòng.

5. Đừng để người khác đưa ra mục tiêu cho cuộc đời bạn. Hãy là chính mình.

6. Làm những gì bạn thích nhưng với điều kiện tránh xa nợ nần.

7. Đừng bao giờ rước hoạ vào thân, vì đó là "món nợ ảo", thường khó gánh hơn khoản nợ có thực.

8. Căm ghét là thuốc độc của tâm hồn, do đó đừng “nuôi dưỡng” lòng ghen tị, hận thù, đố kỵ.

9. Theo đuổi nhiều niềm đam mê. Nếu bạn không di du lịch được, hãy đọc hiểu về những nơi chốn mới.

10. Không hối tiếc. Đừng mất thời gian nghiền ngẫm những nỗi đau hay lỗi lầm. Đừng biến mình thành người ủy mị đến mức không bao giờ đủ sức vượt qua nỗi đau.

11. Giúp đỡ những người ít may mắn hơn bạn với hết khả năng mình.

12. Hãy giữ mình luôn bận rộn. Một người bận rộn không có thời gian để buồn.

Nói về người mình yêu

Có thể bạn từng nghe thấy có những người chồng, người vợ, khi nói về những người quyết định chia sẻ với họ cả cuộc đời, lại là những điều hoàn toàn không tích cực?

Rất nhiều người như thế. Có thể họ chỉ đùa, có thể không. Nhưng tôi tin là nó có gây ảnh hưởng nào đó đến người nghe.

Nhưng bạn sẽ không bao giờ nghe thấy những điều như thế từ Bố Mẹ tôi. Bố luôn nói về Mẹ bằng những lời khen ngợi, và Mẹ cũng thế.

Tôi vẫn còn nhớ hồi tôi 12 tuổi, gia đình chúng tôi quyết định trải thảm và dán tường khắp cả nhà. Vào buổi trưa, bố gọi pizza cho đội thợ ăn và ngồi nói chuyện với người đội trưởng, còn tôi thì quanh quẩn ở phòng bên cạnh, lắng nghe.

Ông đội trưởng nói:

- Làm thế này đúng là tốn tiền, nhất là cả trong bếp cũng phải dán tường bằng giấy tốt. Phụ nữ luôn luôn biết cách tiêu tiền của chúng ta, phải không?

Bố trả lời:

- Để tôi nói anh nghe, khi họ ở bên anh từ lúc anh tay trắng, thì anh sẽ cảm thấy hạnh phúc vô cùng khi làm được điều gì đó cho họ vào lúc anh có chút điều kiện.

Đó không phải là câu trả lời mà người đội trưởng nghĩ. Ông ta có hứng thú với một câu trả lời tiêu cực hơn. Nên ông ta nói tiếp:

- Nhưng họ luôn biết tận dụng điều đó và tiêu nhiều hết mức có thể, đúng không nào, anh bạn?

Bố lại trả lời, đúng y như tôi đoán:

- Nào nào, nếu họ chính là người giúp anh thành công, thì anh sẽ muốn làm cho họ những gì họ thích. Với một ông chồng, chẳng có niềm vui nào hơn thế!

2-0!

Người đội trưởng vẫn chưa bỏ cuộc:

- Nhưng mà họ cứ tận dụng khả năng của chúng ta hết sức có thể...

Bố mỉm cười:

- Vợ tôi là điều tuyệt vời nhất mà tôi từng có, tôi sẽ làm bất kỳ điều gì để cô ấy vui.

Tôi cố gắng không cười phá lên. Tôi biết ông đội trưởng muốn Bố chịu thua và nói: “Cũng có thể như thế...”. Nhưng điều đó sẽ không xảy ra, một triệu năm nữa cũng không!

Cuối cùng, ông đội trưởng bỏ cuộc và quay lại làm việc, có thể còn lắc đầu ngán ngẩm.

Bố Mẹ tôi bây giờ đã về hưu và nhàn rỗi hơn. Bố Mẹ thích đi dạo, đọc sách, hoặc đơn giản là ngồi nói chuyện. Bố Mẹ vẫn nắm tay nhau khi đi bất kỳ đâu, và Bố vẫn nói với tôi: “Con có thể đợi đến bao lâu để kết hôn cũng được, nhưng nếu con tìm được một người chỉ bằng một nửa Mẹ con thôi, thì Bố đã có thể đảm bảo con sẽ có một cuộc sống hạnh phúc rồi”.

Điều lớn nhất mà Bố và Mẹ dành cho tôi, đó là tình yêu thương nồng nàn mà họ dành cho nhau. Và bài học lớn nhất họ dạy cho tôi, bằng cả cuộc đời mình, chính là “cách nói về người mà mình vẫn hằng yêu”.

(Sưu tầm)