Saturday, May 12, 2007

CHUYỆN CỦA NÓ - TUỔI THƠ ĐẮNG CAY

- Ngày nó nhận thức được những hoạt động xung quanh mình, nó biết được nhà nó nghèo lắm. Hôm đó, nó hỏi chị tại sao không nấu cơm, chị nói mẹ không có tiền nên tối đó cả nhà chỉ uống nước lã, nhịn đói đi ngủ... nó muốn khóc mà không khóc được. Lần đầu tiên trong đời nó biết đến cái nghèo.

- Chị kêu nó qua nhà đối diện lấy tiền công sửa đồ. Người ta bảo nó hôm khác sẽ trả. Lúc đi về nó nói với chị như vậy. Chị mách mẹ là nó nói om xòm làm hàng xóm biết được. Mẹ xáng cho nó bạt tay. Nó khóc, vì đau và vì tức. Nó đâu có lỗi gì, nó chỉ nói lại là họ chưa chịu trả tiền. Có gì phải mắc cỡ với lối xóm. Nó bắt đầu biết đến sự vô lý.

- Năm nó khoảng 4 tuổi, 9 giờ tối, một người đàn ông đến tìm anh hai của nó. Chị kêu nó đi chổ khác. Hàng xóm bảo nó đó là ba nó. Ba?! Nó không hiểu là gì. Nó kêu ông ấy là chú. Đó là từ duy nhất mà nó biết được lúc đó khi xưng hô với bất cứ người đàn ông nào. Ông ta sửa lại phải gọi là ba và ông ấy nhắn nói lại với anh hai nó là ông ấy đến tìm. Chị bảo nó không được nói. Lát sau nó nói với anh khi anh đang ngủ. Mẹ nhéo nó một cái đau điếng. Anh lật đật ngồi dậy rồi rời khỏi nhà sau khi lâu lắm mới trở về nhà. Tối đó nó lờ mờ hiểu Ba là gì nhưng lại không hiểu tại sao mẹ lại hay đánh nó, một đứa con nít.

- Chị dẫn nó coi phim ở nhà hàng xóm. Người ta nói với chị nó là nhà nó gặp chuyện. Chị dẫn nó về. Nhà đóng chặt cửa. Nó thấy mẹ bên trong. Mẹ nói ba dẫn anh hai nó về quậy và đánh mẹ. Mẹ sợ nên đóng cửa lại... Nhiều lần mẹ ẵm nó chạy để tránh sự rượt đuổi của ba...

- Một lần, anh ba về kêu nó đi lên xe lôi với anh. Tới nơi, nó thấy có nhiều người. Chị ngồi với mẹ. Anh hai ngoắc anh ba và nó ngồi chung với nhau. Nó không biết gi hết. Ngồi đó mà nó còn quẩy tay với mẹ và chị. Mọi ngươi giải tán nhanh chóng. Sau đó nó biết được là mọi người hôm đó xử ai ở với mẹ, ai theo ba. Mẹ muốn anh ba và nó ở với mẹ nhưng vì nó ngồi chung với ba nên mọi việc hoãn lại.

- Có một ngày, nó thấy mẹ vui mừng mua con gà cúng ông địa vì được ly dị. Nó không biết ly dị là sao nhưng trong hiểu biết non nớt của nó, ba không còn dám đánh và quậy mẹ nữa. (Còn tiếp)

No comments: